Tuesday, February 18, 2014

Cafe chồn Dalat



Cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Tại Việt Nam, cà phê chồn có giá cao nhất là 64 triệu đồng, thấp nhất là 15 triệu đồng/kg. Loại “đúng đạt” được bán tại cơ sở sản xuất là 20 triệu đồng/kg.
Thế giới đã công nhận cà phê arabica Đà Lạt (được trồng ở độ cao từ 1.000m trở lên so với mặt nước biển với nhiệt độ trung bình trên dưới 18 độ C), với 2 dòng chính là catimo và moka là sản phẩm cà phê đứng đầu thế giới.
Một ngày cận tết Giáp Ngọ 2014, chúng tôi đã thâm nhập vào “thế giới cà phê chồn” để phần nào hiểu được kỹ nghệ cà phê chồn số một thế giới hiện nay.
  Đến nay, Đà Lạt chỉ có một cơ sở nuôi chồn để sản xuất cà phê chồn là cơ sở của ông Nguyễn Quốc Minh
Đến nay, Đà Lạt chỉ có một cơ sở nuôi chồn để sản xuất cà phê chồn là cơ sở của ông Nguyễn Quốc Minh
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Trang trại hiện có 139 con chồn (giống cầy vòi hương châu Á) được nuôi để lấy nhân cà phê .
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Ở Đà Lạt, người nuôi cho chồn ăn thứ cà phê arabica đứng đầu thế giới để lấy nhân. Từ đó chế biến thành thứ thức uống hạng sang số một thế giới hiện nay quả là một “thú chơi” có một không hai trên thế giới!
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Cầy vòi hương cũng có thể tự đi ăn trong vườn cà phê.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê  giá nghìn đô ở Đà Lạt
Cầy vòi hương chỉ lựa những hạt cà phê chín đỏ để ăn.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Sau khi ăn, chúng thải ra thứ nguyên liệu “hấp dẫn nhất thế giới”.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Sau khi rửa sạch, thứ nguyên liệu đó được cho vào máy xay.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê  giá nghìn đô ở Đà Lạt
Khách hàng chứng kiến việc rang xay cà phê chồn tại chỗ.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Pha chế cà phê chồn quả là một kỳ công.
Cận  cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Cà phê được nấu chín bằng cồn.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Cà phê chồn đã chín.
Cận cảnh sản  xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Chế cà phê ra ly.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở  Đà Lạt
Ngửi cà phê là công đoạn không thể thiếu trong “quy trình” thưởng thức cà phê chồn.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Nhấp nháp từng ngụm nguyên chất (không đường, không sữa, không đá).
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Hạt cà phê catimo và moka là thứ thức ăn ưa thích của cầy vòi hương.
Cận cảnh  sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Chơi đùa với du khách.
Cận cảnh sản xuất, pha chế cà phê giá nghìn đô ở Đà Lạt
Cả tập thể thưởng thức cà phê chồn

__._,_.___

Monday, February 17, 2014



Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ có thể bị đình chỉ công tác
Thụy My
Theo RFI 
Thứ trưởng bộ Công an Phạm Quý Ngọ
@TTXVA
Theo tin từ báo chí trong nước hôm nay 17/02/2014, Ban Nội chính Trung ương cho biết Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có thể bị tạm đình chỉ công tác để đảm bảo việc điều tra về những tố cáo của Dương Chí Dũng. Trước đó, Tòa án thành phố Hà Nội đã khởi tố vụ án « Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước » liên quan đến người đã mật báo cho Dương Chí Dũng bỏ trốn.


Ông Dương Chí Dũng, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, người đã bị lãnh án tử hình trong vụ án tham nhũng Vinalines, hôm 07/01/2014 khi ra tòa với tư cách nhân chứng trong vụ xử Dương Tự Trọng, đã khai ra người bí mật báo tin cho mình bỏ trốn là Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ.


Ông Phạm Anh Tuấn, Phó ban Nội chính Trung ương khi được hỏi về khả năng tạm đình chỉ công tác của ông Phạm Quý Ngọ để bảo đảm cho việc điều tra, đã nói rằng : « Về nguyên tắc thì phải tạm đình chỉ, nhưng do ông Ngọ đang bệnh nặng nên việc này nhạy cảm ».

Đây là lần đầu tiên một quan chức Việt Nam khẳng định ông Phạm Quý Ngọ « đang bị bệnh nặng ». Trong tình huống đó, không rõ việc điều tra sắp tới sẽ được tiến hành theo cách thức như thế nào.

Trả lời RFI Việt ngữ, luật sư Trần Văn Tạo, giám đốc TVT Lawyers ở Thành phố Hồ Chí Minh cho biết :
Nếu có dấu hiệu phạm tội thì dứt khoát phải bị điều tra, còn nếu trong lúc đó họ bị bệnh nặng thì phải có giám định pháp y. Khi người bị khởi tố mắc bệnh tâm thần, hoặc những bệnh hiểm nghèo khác – thường là bệnh ung thư, bệnh tim nặng, thì có thể phải đi giám định. Không có kết quả giám định thì cơ quan điều tra cũng không có quyền tạm đình chỉ đâu.
Điều 160 bộ Luật Tố tụng Hình sự nói là trong trường hợp đã trưng cầu giám định nhưng chưa có kết quả, mà thời hạn điều tra đã hết, thì tạm đình chỉ điều tra. Trong khi tạm đình chỉ thì việc giám định vẫn phải tiếp tục cho đến khi có kết quả. 
Nếu bệnh hiểm nghèo mà có chứng nhận của hội đồng giám định pháp y thì người ta có thể tạm đình chỉ điều tra trước khi hết thời hạn điều tra. Và nếu kết quả giám định nói rằng không bị bệnh hiểm nghèo, không bị tâm thần, thì lúc bấy giờ người ta lại tiếp tục phục hồi điều tra. Còn trường hợp bị tâm thần, bệnh hiểm nghèo ngược lại thì có thể yêu cầu cho đi chữa bệnh. 
Thời hạn điều tra là bao lâu thưa luật sư ?
Có quy định thời hạn : Nếu tội phạm không nghiêm trọng là hai tháng, không nghiêm trọng là ba tháng, rất nghiêm trọng là bốn tháng. Khi khởi tố thì thời hạn điều tra đầu tiên được bốn tháng. Nếu sau bốn tháng mà điều tra chưa xong, thì Luật Tố tụng cho phép được gia hạn lần thứ nhất bốn tháng nữa. Và nếu đã tám tháng qua mà điều tra cũng chưa xong, thì luật cho phép gia hạn lần thứ hai thêm bốn tháng. Tổng cộng thời gian điều tra so với tội rất nghiêm trọng là mười hai tháng.
Trong trường hợp một nhân vật đương chức bị tố cáo một cách cụ thể thì việc đình chỉ công tác để điều tra là việc cần thiết phải không ạ ?
Giả dụ như trường hợp ông Phạm Quý Ngọ, ông Dương Chí Dũng đã tố cáo ông Ngọ tại tòa. Khi ông này tố cáo, người ta chưa có đủ chứng cứ để tiến hành về mặt hình sự, thì trước mắt phải xử lý bằng biện pháp tổ chức và hành chánh trước đã. Điều đó là cần thiết, vì người ta tố cáo một cách công khai tại tòa mà.
Trường hợp này bây giờ Ban Nội chính cũng yêu cầu tố tụng đó. Khi điều tra xác minh rõ là có hành vi phạm tội rồi thì phải khởi tố ông Ngọ thôi. Theo báo Người Lao Động, ông Phó ban Nội chính ngại đây là chuyện nhạy cảm. Ông Ngọ đang bệnh nặng, bệnh của ông là bệnh tim thành ra nhiều khi làm sốc quá có khi ông ấy bị chết. Cũng không biết chính xác ra sao, nhưng nghe nói là ông Ngọ bịnh rất nặng, bị ghép tim.
Trong tố tụng hình sự, cũng phải có biện pháp để khi điều tra nếu xảy ra sự cố gì thì sẽ rất khó. 
Theo một nhà quan sát, vụ Phạm Quý Ngọ là đòn cuối cùng của « phe bảo thủ ». Nếu việc điều tra gặp khó khăn, vụ đại án này có nguy cơ trở nên bế tắc, không khai thác thêm được gì nữa, và như thế khó thể đụng chạm đến « phe lợi ích ». Câu hỏi đặt ra là, bị dồn vào tình thế hiểm nghèo như vậy, mà nếu « phe lợi ích » vẫn thoát hiểm thì hậu quả sẽ như thế nào đối với « phe bảo thủ »?
Đánh giá (28 Bình chọn)


Ban Nội chính được giao giải quyết tố cáo của ông Dương Chí Dũng
Võ Văn Thành
Theo Tuổi trẻ
Ảnh bên: Ông Dương Chí Dũng khai tại tòa chính ông Phạm Quí Ngọ đã mật báo cho ông và nhận 1,5 triệu đô, gồm 500 ngàn đô của ông và 1 triệu đô của bà Trương Mỹ Lan

Trong số các nhiệm vụ trọng tâm công tác tháng 2 của Ban Nội chính trung ương có việc tập trung thực hiện nhiệm vụ Ban Bí thư Trung ương Đảng giao về việc giải quyết tố cáo của ông Dương Chí Dũng.


Trao đổi với Tuổi Trẻ chiều 14-2, một lãnh đạo Ban Nội chính trung ương xác nhận tố cáo của ông Dương Chí Dũng gồm có hai nguồn là bằng đơn thư và lời khai tại phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án Dương Tự Trọng. Trong số các nội dung tố cáo có nội dung liên quan đến người đã “mật báo” cho ông Dương Chí Dũng trốn trước khi cơ quan chức năng tiến hành lệnh bắt và lời khai về việc ông Dương Chí Dũng đưa tiền cho người đã báo tin nêu trên... 

Nhiệm vụ giải quyết tố cáo của ông Dương Chí Dũng mà Ban Nội chính trung ương được giao là theo “kênh” quy định trong Đảng, còn các nội dung tố tụng khác có liên quan vẫn tiến hành theo quy định pháp luật.

Các nhiệm vụ trọng tâm khác của Ban Nội chính trung ương là tham mưu, giúp Ban Chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng triển khai chương trình công tác trọng tâm năm 2014. Theo dõi, đôn đốc, báo cáo kịp thời về tình hình, kết quả giải quyết các vụ án, vụ việc tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp thuộc diện Ban Chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng, Ban Nội chính trung ương, các tỉnh ủy, thành ủy trực thuộc trung ương theo dõi, chỉ đạo, đôn đốc xử lý.

Ban Nội chính trung ương cũng xác định nhiệm vụ trọng tâm là đôn đốc đẩy nhanh tiến độ xử lý các vụ án: Phạm Thị Bích Lương và đồng phạm vi phạm quy định về cho vay, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, thiếu trách nhiệm; Nguyễn Đức Kiên và đồng phạm cố ý làm trái, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, kinh doanh trái phép và trốn thuế; Vũ Việt Hùng và đồng phạm nhận hối lộ, vi phạm quy định về cho vay, lừa đảo chiếm đoạt tài sản; vụ việc sai phạm xảy ra tại Ngân hàng xăng dầu Petrolimex (PGBank); vụ việc xảy ra tại Công ty dịch vụ Agribank.
 
 
 


Phạm Quý Ngọ đối mặt với Nguyễn Bá Thanh
Bùi Công Tự
Theo Tễu's blog 
Trung tướng Phạm Quý Ngọ  - Thứ trưởng Bộ Công An
Trước tình trạng các cơ quan pháp luật, thanh tra, kiểm tra, kiểm toán… bị tham nhũng vô hiệu hóa, ĐCSVN đã tái lập Ban Nội chính, với hy vọng siết lại kỷ cương, chống được tham nhũng khôi phục niềm tin của dân với Đảng, tránh nguy cơ suy vong của Đảng và của chế độ.


Với mục tiêu quan trọng có tính chất sống còn như trên thì ắt người được chọn ngồi ghế Trưởng Ban Nội chính phải là một ông quan thanh liêm, cương trực, có bản lĩnh giống như ông Bao Công ở bên Tàu hay ông “ Bàn tay sạch” trong một bộ phim hình sự phương Tây.

Đúng như dư luận đã phỏng đoán và cũng phù hợp với nguyện vọng của nhân dân, người đã được chọn đảm nhiệm chức Trưởng Ban Nội chính là Ông Nguyễn Bá Thanh.

Làm quan nhiều năm, ông Nguyễn Bá Thanh cũng không khỏi có điều tiếng này nọ (như trong vụ xử tướng Trần Văn Thanh) nhưng qua những thành công ông đạt được tại Đà Nẵng và nhất là qua những phát ngôn mạnh mẽ, hợp lòng dân của ông về việc chống tham nhũng, dư luận đã ca ngợi và gửi gắm rất nhiều niềm tin vào ông.

Tuy nhiên sự kiện ông cũng như ông Vương Đình Huệ không được bầu vào Bộ Chính trị đã làm lạnh bớt những cái đầu máu nóng. Bản thân tôi cũng như nhiều người thì nghĩ rằng ông Nguyễn Bá Thanh không chịu để vô hiệu hóa. Gần đây sự xuất hiện của ông tại những “phiên tòa đại án” đã cho thấy ông đang hành động. Đồng thời sự kín tiếng hơn của ông trước công luận cho thấy ông đã hành động cẩn trọng hơn. Với một cá tính như Nguyễn Bá Thanh thì sự cẩn trọng không hàm nghĩa “nhụt chí”, chỉ có thể là cẩn trọng để đảm bảo cho sự thành công.

Báo Tuổi trẻ đưa tin : Ban Nội chính được giao giải quyết tố cáo của ông Dương Chí Dũng (TT15/02/2014). “Trao đổi với Tuổi trẻ chiều ngày 14/02 một lãnh đạo Ban Nội chính Trung ương xác nhận tố cáo của Ông Dương Chí Dũng gồm có hai nguồn là bằng đơn thư và lời khai tại phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án Dương Tự Trọng. Trong số các nội dung trên có nội dung lien quan đến người đã mật báo cho ông Dương Chí Dũng trốn trước khi cơ quan chức năng tiến hành lệnh bắt và lời khai về việc ông Dương Chí Dũng đưa tiền cho người đã mật báo tin nêu trên”.

Người mật báo cũng là người nhận tiền của Dương Chí Dũng theo lời khai của ông này là ông Thượng tướng Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ. Số tiền được đưa theo lời khai là 510.000 USD của Dương Chí Dũng và 1 triệu USD  ông Dũng đưa hộ công ty Vạn Thịnh Phát (TP.HCM).

Bây giờ đối mặt Phạm Quý Ngọ là Nguyễn Bá Thanh. Ông Nguyễn Bá Thanh có trách nhiệm làm rõ việc ông Phạm Quý Ngọ có phạm tội hay là bị vu khống. Công chúng sốt ruột chờ đợi hồi kết.

Ông Nguyễn Bá Thanh - Trưởng ban Nội chính TW
Hai ông Nguyễn Bá Thanh và Phạm Quý Ngọ tuổi tác ngang nhau, đôi bên chức tước cũng chẳng kém gì nhau. Ông Thanh người xứ Quảng Nam, mảnh đất nổi tiếng khi tiết, cương trực, nhiều lý lẽ. Ông Ngọ quê Thái Bình. Người viết bài này cũng gốc Thái Bình nên biết rõ người quê mình không phải loại vừa. Phần đông chân chất, thẳng thắn, cũng cương trực (như tướng Trần Độ) nhưng ông nào đã khôn thì rách trời rơi xuống. Như ông cố vấn nổi tiếng Vũ Ngọc Nhạ rất hiền lành mà lừa gạt được từ Ngô ĐÌnh Diệm, Ngô Đình Nhu đến Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ; còn lừa được cả các vị Hồng y, giám mục, cha cố lõi đời.

Nói thêm tý cho vui về ngoại hình ông Thanh và ông Ngọ trái hẳn nhau. Ông Thanh có dáng võ tướng, chắc mập, da nâu, hùng biện, ít nhiều có chất nghệ sĩ. Ông Ngọ thì cao dong dỏng, trắng trẻo, nói năng khúc triết, dáng vẻ trí thức, nghe nói rất khôn khéo trong ứng xử, ít để mất lòng ai.

Nếu ông Thanh có thành tích xây dựng Đà Nẵng thì ông Ngọ có công lớn trong việc giải quyết vụ nông dân Thái Bình nổi dậy năm 1997.

Bây giờ đối mặt Nguyễn Bá Thanh là Phạm Quý Ngọ.

Câu hỏi ai thắng ai lại được đặt ra.

Trên cái cơ thể đầy ghẻ lở (ý ông TBT) những con cái ghẻ không còn đục hang ở đùi ở bẹn để “đôi tay em gãi em xoa nhịp nhàng” nữa. Mụn ghẻ đã mọc tới cổ, tới gáy. Mà cổ thì liền với đầu. Liệu tắm có dám gội đầu không? Có dám xả thuốc ghẻ lên đầu lên tóc không?

Bằng sự linh cảm và bằng suy luận khách quan chúng tôi cho rằng ông Dương Chí Dũng không tố cáo sai. Nhà văn Nguyễn Quang Vinh thì đoán mò: “ chắc chỉ là hình thức điều tra, chứ chắc phải có đủ chứng cứ rồi và chắc thế nào thì Dương Chí Dũng mới mạnh mẽ nói toạc ra giữa tòa như thế”.

Rất nhiều kẻ tham nhũng đã thoát tội vì được bảo kê, vì có vây cánh mạnh, vì có nhiều thủ đoạn và cả vì “sự nhậy cảm” nữa. Do đó trận đánh này của ông Nguyễn Bá Thanh là vô cùng khó khăn.

Liệu ông Nguyễn Bá Thanh có đủ bản lĩnh để lôi kẻ phạm tội (cũng đầy bản lĩnh) kia ra vành móng ngựa Giáp Ngọ?

Ông Nguyễn Bá Thanh thành công tức là ĐCSVN chiến thắng. Và ngược lại.

Dù không có chung quyền lợi với ĐCSVN, chúng tôi vẫn ủng hộ ông, Ông Nguyễn Bá Thanh.

TP.HCM ngày 15 tháng 02 năm 2014
B.C.T
 
Đánh giá (146 Bình chọn)

Tuesday, January 21, 2014

Miền Bắc có tuyên bố Hoàng Sa của TQ?




Miền Bắc có tuyên bố Hoàng Sa của TQ?

Published on January 21, 2014 · No Comments
NAMSA-TAYSA
Bản đồ có ‘Tây Sa, Nam Sa’ mà Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói là của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa

Năm 1980, Bộ Ngoại giao Trung Quốc có công bố một tài liệu với tên gọi “Chủ quyền không tranh cãi của Trung Quốc đối với hai quần đảo Tây Sa và Nam Sa”.
Tài liệu này có một tiểu mục với tựa “Sự man trá của chính quyền Việt Nam”, trong đó chỉ ra những bằng chứng cho thấy trước năm 1979, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã nhiều lần tuyên bố Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc.
Ngoài công hàm gây tranh cãi của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, tài liệu này còn dẫn nhiều tuyên bố của các quan chức chính phủ miền Bắc, trong đó có của Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm:
“Ngày 15/6/1956, trong khi tiếp đại diện lâm thời của Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, Lý Chí Dân, Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nói với ông rằng: “Theo dữ liệu của Việt Nam, quần đảo Tây sa và quần đảo Nam Sa về mặt lịch sử là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.”
Bên cạnh đó, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng chỉ ra một tuyên bố khác vào năm 1965 của miền Bắc:
“Trong tuyên bố ngày 9/5/1965 về việc chính phủ Mỹ quy định vùng chiến sự cho lực lượng của họ tại Việt Nam, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nói … ‘Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson đã chỉ định … một phần của lãnh hải của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong quần đảo Tây Sa của Trung Quốc làm “vùng chiến sự” của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ’.”
Cuốn sách “Cuộc tranh chấp Việt – Trung về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” của ông Lưu Văn Lợi do Nhà xuất bản Công an Nhân dân Hà Nội phát hành năm 1995, xác nhận cả hai tuyên bố này:
“Việc nói Tây Sa là của Trung Quốc trong bản tuyên bố của chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong tuyên bố năm 1965 về việc Mỹ quy định khu vực chiến đấu của quân Mỹ hay câu nói của Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm về Tây sa là có thật,” ông Lợi viết.
Ngoài ra, tài liệu của Bộ Ngoại giao Trung Quốc còn kèm theo một tấm bản đò thế giới do Cục Đo đạc và Bản đồ thuộc Phủ Thủ tướng Việt Nam [Dân chủ Cộng hòa] xuất bản năm 1972 trong đó ghi Tây Sa và Nam Sa theo tên Trung Quốc.
Tài liệu này còn nói các bản đồ của miền Bắc trong các năm 1960 và 1974 cũng ghi rõ Tây Sa và Nam Sa là lãnh thổ của Trung Quốc.
Nhân dịp 40 năm hải chiến Hoàng Sa, BBC đã có cuộc phỏng vấn sử gia, đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, về những tài liệu này.

‘Nhiều chính thể, một Tổ quốc’


Công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng vẫn còn là vấn đề gây tranh cãi

BBC: Trước năm 1975, quan điểm của miền Bắc về vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa là như thế nào, thưa ông?
Sử gia Dương Trung Quốc: Tôi nghĩ rằng tùy vào hoàn cảnh lịch sử của Việt Nam, có những thời kỳ có nhiều lực lượng chính trị khác nhau.
Ngay từ thời kỳ xa xưa, như Trịnh-Nguyễn phân tranh, Việt Nam vẫn là một nước Đại Việt thống nhất.
Hay như sau hiệp định Genève, hai miền Nam Bắc dù có bị chia cắt bởi vĩ tuyến 17, thì về nguyên lý, nước Việt Nam vẫn là thống nhất, với quy định là 2 năm sau thì tổng tuyển cử.
Tôi nghĩ vào thời điểm năm 74, chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã thực thi đúng nhiệm vụ của mình được quốc tế đảm bảo.
“Những quan hệ được xây dựng từ trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp thì có thể tạo ra một điều mà tôi có thể nói thẳng là sự mất cảnh giác.”
Tổ quốc Việt Nam thì chỉ có một, còn chính thể thì có thể có nhiều, và đó là trách nhiệm của bất kỳ chính thể nào đối với lãnh thổ của Tổ quốc.
BBC: Ngoài công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Trung Quốc cũng đưa ra nhiều tài liệu để nói miền Bắc đã nhiều lần công nhận Hoàng Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc, như tuyên bố của Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm năm 1956, tuyên bố năm 1965 về vùng chiến sự của Mỹ, hay các bản đồ mà Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sử dụng trong các năm 60,72,74.
Ông nghĩ gì về những tài liệu này và giá trị pháp lý của chúng?
Sử gia Dương Trung Quốc: Chúng tôi thì chưa được tiếp cận với bản gốc, thế nhưng nếu những điều đó có xảy ra thì cũng không có gì là lạ.
Bởi vì vào thời điểm đó thì chúng ta đều biết rằng Việt Nam đang diễn ra một cuộc chiến tranh, và rõ ràng Trung Quốc đang là đồng minh trực tiếp của miền Bắc Việt Nam.
Thêm vào đó, những quan hệ được xây dựng từ trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp thì có thể tạo ra một điều mà tôi có thể nói thẳng là sự mất cảnh giác. Đó là chỗ mà người Trung Quốc, vốn thâm hiểm, muốn khai thác.
Nhưng nếu nhìn vào chiều dọc lịch sử và tính liên tục của nó thì ta có thể thấy rất nhiều bằng chứng là Việt Nam đã thực thi chủ quyền của mình, từ thời kỳ quân chủ, và trước đó là các chúa Nguyễn.
Chúng ta cũng biết là người Pháp khi biến Việt Nam thành thuộc địa cũng thực thi quyền ngoại giao của mình và khẳng định tất cả.
Quan trọng nhất là đến năm 1974, sự hiện diện của quân đội Việt Nam Cộng hòa trên Hoàng Sa nói riêng và các đảo trên Biển Đông nói chung thì hết sức rõ ràng. Trận chiến năm 1974 cũng rất rõ ràng.
Vào thời điểm đó, theo Hiệp định Genève thì lãnh thổ nào của Việt Nam ở sau vĩ tuyến 17 thì đều thuộc quyền quản lý Việt Nam Cộng hòa.
Đương nhiên người Trung Quốc sẽ tìm mọi chi tiết để chứng minh, nhưng nếu nhìn theo tổng thể lịch sử và cái tính liên tục của nó thì tôi nghĩ rằng những chi tiết không quan trọng.

Bài học lịch sử

hoangsa-40nam4
BBC: Ông cho rằng việc thay đổi quan điểm trong việc vinh danh tử sỹ Hoàng Sa thì có thể giúp gì cho Việt Nam trong việc đòi lại chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa trong tương lai?
Tôi cho rằng trước hết là cần phải rút ra bài học lịch sử, nhất là trong quan hệ với phương Bắc.
Nếu đọc kỹ lịch sử, chúng ta thấy là khi nào trong nước có mâu thuẫn, không ổn định, không đoàn kết thì mất nước. Họ luôn khai thác điều đó.
Tôi nghĩ rằng để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam, kể cả những vùng Trung Quốc đã chiếm đóng thì việc đầu tiền là người Việt Nam phải biết đoàn kết với nhau, thống nhất về ý chí rằng đó là lãnh thổ của chúng ta.
Còn về thời gian thì chúng ta phải chấp nhận một quá trình mà trong thế giới hiện đại ngày nay, chúng ta không thể không dựa vào những cam kết, những luật quốc tế để giải quyết vấn đề một cách cơ bản, không chỉ đối với quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn quan hệ giữa Trung Quốc với khu vực có liên quan.
THEO BBC


Monday, January 20, 2014

DOI LOI VOI BAI VIET...




Đôi lời với tác giả bài viết "Hồi kết cho Phạm Quý Ngọ ở đâu?"




Trần Mạnh Trung (Cán bộ Tuyên huấn hưu trí) - Trước tiên là một người từng là đảng viên, từng phục vụ đảng, phục vụ chính quyền này như tác giả bài viết "Hồi kết cho Phạm Quý Ngọ ở đâu?", tôi xin gửi lời cám ơn đến những trang báo mạng (mà chúng tôi từng gọi là những trang phản động) lời cám ơn chân thành. Vì đã đăng tải một số bài viết của tôi hoặc những người từng là đồng chí của tôi.

Có thể một số độc giả sẽ nghĩ rằng có động thái thâm nhập từ phía tuyên huấn Đảng để làm đổi màu những trang website tự do. Hoặc một số độc giả cho rằng có sự đấu đá nhau nội bộ Đảng, những tin tức được tuồn ra nhằm triệt hạ nhau.

Trên những diễn biến của những tờ báo mạng gần đây tôi thấy suy luận của các bạn là hoàn toàn có cơ sở. Ví dụ như theo dõi luận điệu của trang www.nguyentandung.org hoặc bài viết có nhan đề "Hồi kết cho Phạm Quý Ngọ ở đâu?" dễ dàng thấy sự đối lập trong giọng điệu rất rõ rệt của những người luôn kêu rằng vì Đảng, vì Dân nhưng mâu thuẫn với nhau thế nào. Trên cơ sở thực tiễn đó, tôi thông cảm với những suy nghĩ đánh giá của bạn đọc, qua những phản hồi khá gay gắt với chúng tôi.

Một lần nữa, nếu như ý kiến trao đổi của tôi với ông Nguyễn Văn Lộc, tác giả bài viết "Hồi kết cho Phạm Quý Ngọ ở đâu?" (đăng trên danlambao) được quý báo thiện chí đăng. Cho tôi gửi lời cám ơn trước.

Thưa bạn đọc cũng như ông Nguyễn Văn Lộc.

Trong bài viết của mình, tác giả Nguyễn Văn Lộc xác định được vấn đề mấu chốt trong giai đoạn nước ta hiện nay. Đó là nạn tham nhũng, bè phái, lợi ích nhóm đã trở thành ung nhọt, thành một "thế lực đen"' đầy quyền lực. Xét theo thời điểm đang diễn ra, thì nội dung bài viết của tác giả là có ý kiến khá tích cực. Tích cực ở đây là tinh thần kiên quyết tấn công tận cùng hang ổ của tập đoàn tham nhũng, nhóm lợi ích, thế lực đen tối. Tôi hoàn toàn đồng ý với tinh thần ấy của tác giả.

Nhưng tinh thần đó cần phải biến thành hành động ngay tức khắc. Phải có những kẻ bị lôi ra vành móng ngựa ngay tức khắc để nhân dân thấy rằng công cuộc chống tham nhũng là một việc làm tiên quyết. Không phải là một trò chính trị mang ra để dọa nạt nhau hòng thu xếp phiếu bầu nhân sự cho đại hội tới.

Tôi cũng đồng tình với tác giả về đánh giá tình hình triển khai tinh thần chống tham những này đang gặp rất khó khăn. Phải có những biện pháp đồng bộ, tháo gỡ mớ bòng bong rối rắm, cô lập những kẻ phạm tội. Phải có quyết tâm cao từ những người lãnh đạo có tâm, có tài may chăng mới giải quyết được quốc nạn này.

Tuy nhiên qua tinh thần hừng hực của bài viết và một hy vọng dễ thấy trong niềm tin của tác giả người đọc thấy được ngay tác giả là người còn trẻ, tác giả còn tin vào lý tưởng CNXH, tin vào Đảng CSVN sẽ tự làm trong sạch mình, tin rằng Đảng còn chỗ đứng trong nhân dân để tiếp tục giải quyết những căn bệnh trầm trọng trong bộ máy hành chính, qua đó khẳng định vai trò lãnh đạo đất nước.

Tôi cũng thông cảm với tinh thần ấy của tác giả. Những năm giữa thập kỷ 80 của thế kỷ trước tôi và các đồng chí của mình cũng hừng hực tinh thần ấy trước lời kêu gọi của TBT Nguyễn Văn Linh. Chính vì trải qua cảm xúc này, tôi mới đoán được tác giả Nguyễn Văn Lộc là một cán bộ đảng viên trẻ đang đầy tâm huyết. Nếu xét những lời kêu gọi đổi mới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và tinh thần đấu tranh chống tham nhũng của TBT Nguyễn Phú Trọng hiện nay và đem ra so sánh với thời kỳ 1986 với những lời của TBT Nguyễn Văn Linh nói khi đó, thật buồn là chả có gì khác nhau. Cũng đổi mới tư duy, kiên quyết đấu tranh với quan liêu, bè phái, tham nhũng... rồi cũng rầm rộ việc làm này, việc làm kia, xử chủ tịch tỉnh này, giám đốc nhà máy kia... vân vân và vân vân.

Thế rồi sao thưa đồng chí Nguyễn Văn Lộc. Chắc đồng chí lúc đó còn nhỏ chưa biết. Thế rồi ông Nguyễn Văn Linh đích thân cùng các đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước có uy tín lúc bây giờ đã làm gì? Họ sang kết thân với Trung Quốc, rút cục thì thời gian đó chúng ta bị Trung Quốc đánh chiếm một phần Trường Sa. Sau đó là phải nhượng Căm Pốt. Chừng ấy chưa đủ, chúng ta còn phải chia lại biên giới để hợp lý hóa một phần di tích lịch sử của chúng ta cho nước bạn.

Đổi lại là gì? Là bây giờ tham nhũng lại hoành hành. Thậm chí còn gấp ngàn lần ngày đó. Và đồng chí Nguyễn Văn Lộc đầy tâm huyết một lòng tin vào Đảng lại bừng bừng khí thế như chúng tôi gần ba mươi năm trước đây. Cũng trong cảnh ngộ như vậy. Bây giờ chúng ta lại chống tham nhũng, quan liêu, bè phái. Và chúng ta lại sang người anh em ở biên giới phía Bắc khẳng định tình hữu nghị thân thiết.

Chắc đồng chí Nguyễn Văn Lộc sẽ hỏi tôi: Thế chẳng lẽ không chống tham nhũng, lợi ích nhóm hay sao?

Xin thưa: phải chống thật mạnh mẽ. Nhưng để chống được tham nhũng mà không phải mất đất đai, biển đảo, tài nguyên, văn hóa, đạo đức, không để tham nhũng lại tái phát như lịch sử đã chứng minh thì chúng ta phải chống bằng một tinh thần khác, không phải tinh thần của người cộng sản. Còn nếu chúng ta khẳng định chỉ có tinh thần cộng sản mới đủ tập trung sức mạnh giải quyết tham nhũng, bè phái, lợi ích nhóm thì 30 năm sau, Việt Nam lại có một đồng chí... Nguyễn Văn Tài tiếp tục sự nghiệp chống tham nhũng của đồng chí Nguyễn Văn Lộc ngày hôm nay.

Tôi đọc bài của đồng chí Nguyễn Văn Lộc. Thực sự tôi chỉ dấy trong lòng một niềm thương đau xót. Thương cha tôi 60 năm trước, thương tôi 30 năm trước, thương đồng chí Nguyễn Văn Lộc bây giờ. Tôi không biết mình còn đủ sống 30 năm nữa không để xem đồng chí Nguyễn Văn Tài của tương lai có còn nhìn thấy gì trên quê hương này, để đồng chí Nguyễn Văn Tài lại có một tinh thần trong sáng, niềm tin mãnh liệt. Niềm tin ấy sẽ khiến con tim đồng chí Nguyễn Văn Tài bừng cháy như đồng chí Nguyễn Văn Lộc bây giờ!


Tuesday, January 7, 2014

HAI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ MỸ TRUNG



HAI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ MỸ TRUNG

Published on January 7, 2014 · No Comments
OBAMA-USA

DIGITAL CAMERA

Cũng là đi xuống dân để chia sẻ thiệt hại thiên tai, nhưng hai bức ảnh ra được hai cách khác nhau hoàn toàn. Cái hay là cả hai bức ảnh đều chụp đối tượng đến với dân trong mưa trút.
  • Nhưng Tổng thống Obama thì không cần che ô, toàn thân ướt sũng, bắt tay chia sẻ với người dân của mình.
  • Bức ảnh kia, là quan Trung Quốc, được che ô, cúi nhìn người dân đang quỳ mọp.
Hai bức ảnh cho ta nhiều ý nghĩ lớn.
Thế mới hay, làm chính khách cần văn hóa của chính khách.
Một cử chỉ thôi, lột tả rất nhanh bản chất của chính khách.
Đứng ngang dân và đứng trên dân.
Rứa đó.
THEO NGUYỄN QUANG VINH
GHI CHÚ: TỰA BÀI VIẾT DO TTXVA HIỆU ĐÍNH


Xem tin nguồn: http://ttxva.org/hai-the-che-chinh-tri-my-trung/#ixzz2pje4XLTi